Lắng Nghe và Đáp Trả

Khiêm Nhu

Tình Yêu Trọn Vẹn

Giản Dị nhưng Tinh Khiết

Hy Sinh

An Lạc, Trọn Vẹn và Khiêm Tốn

Bình Dị, Thân Thương và Chân Quê

Đẹp Thanh Cao, Tinh Khiết

Tình Yêu Cao Đẹp và Trong Sáng

July 4, 2015

Chị và Ơn gọi

Có kẻ khác nữa thưa rằng: Lạy Chúa, tôi sẽ theo Chúa, song xin cho phép tôi trước về từ giã người trong nhà tôi. Ngài phán rằng: Ai đã tra tay cầm cày, còn ngoái lại đằng sau, thì không xứng đáng với nước Thiên Chúa.
Lc 9, 61 – 62
Như những đứa trẻ trong vùng, chị cũng gắn bó đời học sinh của mình ở trường các Sơ với biết bao mộng mơ. Nhưng sâu thẳm tâm hồn chị trăn trở với hoài bão của ba mẹ “Khi về hưu, con gái út sẽ là người chăm lo cho ba mẹ phải không?” Chữ “hiếu” nhắc nhở chị trong từng quyết định, ngay cả khi chọn trường đại học, chị cũng chọn trường gần nhà để cuối tuần có thể về thăm gia đình, mặc dù đó là trường chị không thích, ngành học chị cũng chẳng đam mê. Nhưng chị vẫn chọn và theo đuổi đến khi ra trường chỉ vì “được gần ba mẹ”.
Đối với nhiều người, cuộc đời chị được trải thảm hồng. Và chính chị cũng an phận với những gì mình đang có. Chiếc thảm này tiếp tục nối dài. Chị tìm được một công việc tốt, lại gần nhà. Nhiều cây si đang trồng trước cổng nhà. Chọn đi rồi chọn lại, cuối cùng chị cũng chọn được một cây si cho đời mình với sự khuyến khích của cả hai gia đình. Vậy là đủ! Chị thở phào nhẹ nhõm.
Có ai may mắn hơn chị không?
Nhưng cuộc đời dường như luôn có những ngang trái mà không ai lý giải được, bởi con người vốn dĩ mang bản chất ‘tham lam’ (tuy tay con nhỏ bé, bao nhiêu cũng không vừa). Có lẽ vì vậy mà con người cứ phải dành cả cuộc đời để tìm kiếm và thực hiện. Chị cũng vậy, cuộc sống quá dễ dàng và lắm thuận lợi khiến chị cảm thấy nhàm chán, để rồi tự hỏi mình “Cuộc sống tôi chỉ quanh quẩn vậy thôi sao?” Chị đã từng nghĩ ngông, đã từng muốn thử một lần bước chân ra khỏi màu hồng kia để khám phá thêm nhiều màu sắc khác của cuộc đời. Thế nhưng, sự sợ hãi đã giữ chân chị lại. Cũng đã hai năm rồi kể từ khi đi làm, chị cứ mãi dằn vặt vì sự yếu đuối, nhu nhược của chị. Chị cứ mãi cho phép người khác sắp xếp đời chị mà chưa một lần dám nghĩ hay dám thực hiện điều chị ước mơ?
Ngày Chúa Nhật hôm ấy, chính ngày ấy đã xen chân vào cuộc đời chị và thay đổi tất cả. Như các ngày Chúa Nhật, chị vẫn tay trong tay cùng người yêu tham dự thánh lễ. Có thể đó là một thói quen, một trách nhiệm hay một nghĩa vụ mà chị phải thực hiện để tránh những bài ca con cá của mẹ. Hôm nay lại khác. Đôi mắt chị mở to hơn. Đôi tai chị căng ra lớn hơn. Nhịp tim chị đập nhanh hơn chỉ vì một nữ tu cùng với một nhóm trẻ em đang đứng trước cộng đoàn dân Chúa, trên tay là một bức hình quả địa cầu đang bị vỡ vụn và bức hình thứ hai là nhiều bàn tay gắn lại những mảnh vỡ này. Họ được giới thiệu là con cái của những gia đình di dân và đang theo học tại một trường tình thương của các Sơ Nữ Tỳ Thánh Tâm Chúa Giê-su. Gia đình các em và các em bé này chính là những mảnh vỡ của quả địa cầu kia. Ai sẽ làm công việc hàn gắn những mảnh vỡ này? Chị đã nhìn, đã nghe và đã thấy một sắc màu khác rất thật của cuộc đời.
Trên đường về, chị chẳng buồn buông chuyện với anh. Hai bức ảnh kia chiếm trọn suy nghĩ chị. Nhìn đôi bàn tay mình, chị tự hỏi “Có đôi bàn tay tôi trong bức ảnh thứ hai không?” Chị muốn cộng tác trong việc hàn gắn lại quả địa cầu kia. Nhưng bằng cách nào?
Chị tìm kiếm thông tin về nhà Dòng của nữ tu hôm nọ. Chị tìm và đã gặp. Xin nghỉ việc một buổi sáng, chị rủ người yêu cùng đến nhà … D ò n g. Lưỡng lự, nhưng vì chìu người yêu nên anh cũng phải nghỉ việc một buổi. Đứng trước cổng nhà theo địa chỉ trên tay, sự tưởng tượng của chị đã có lời đáp. Nơi đây không yên lặng, không tĩnh mịch nhưng vỡ òa những tiếng nô đùa, la hét của bọn trẻ nhễ nhại mồ hôi trong những bộ quần áo ngã màu. “Đây là nhà Dòng?” chị hỏi người yêu. Thay câu trả lời của chị, anh bấm chuông cổng.
Cứ thế cũng được một năm, anh và chị dành thời gian lui tới nhà Dòng cùng vui, cùng chơi, cùng sẻ chia sự hiện diện và tình thương với các em. Cả hai cùng nhận ra một lời mời gọi – theo Thầy Giê-su.
Làm sao chị có thể theo bước chân Thầy Giê-su khi chị đang như chiếc gậy cho tuổi xế chiều của ba mẹ? Chị không đủ can đảm để thưa chuyện vì chị sợ bị khước từ. Nhưng chị cũng không thể sống ương ương dở dở với lời mời gọi thiêng liêng mà chị cảm nhận rõ ràng “đây là cuộc sống tôi”. Dù gì thì chỉ cũng phải mạnh mẽ một lần.
Chị đã làm.
Bỏ lại tất cả, chị bước chân vào nhà Dòng với niềm bình an đong đầy. Chữ hiếu dằn vặt, thách thức con tim và lý trí chị, có lúc chị tưởng chừng phải bỏ cuộc giữa đường. Nhưng chị xác tín điều Chúa Giê-su đã dạy “Ai tra tay vào cày mà ngoái lại sau lưng thì bất xứng” (Lc 9, 62). Điều này cũng không có nghĩa là chị bất hiếu. Thiên Chúa cũng rất coi trọng việc thờ cha kính mẹ được dạy trong điều răn thứ tư (Mt 15, 4). Chị tin vào lời hứa của Chúa Giê-su “Hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước hết, còn những thứ khác Ngài sẽ ban cho” (Mt 6, 33)
Như Abraham, như Giu-se, hay như Maria, khi đã quyết định, chị quyết định dứt khoát. Khi chọn từ bỏ, chị không day dưa. Khi ra đi, chị không ngoái đầu lại.

Ở cái tuổi 96, chị vẫn hạnh phúc với sự chọn lựa của mình – người Nữ Tỳ Thánh Tâm Chúa Giê-su.


Lê Đỗ Quyên, aci

 
Back to Top