Lắng Nghe và Đáp Trả

Khiêm Nhu

Tình Yêu Trọn Vẹn

Giản Dị nhưng Tinh Khiết

Hy Sinh

An Lạc, Trọn Vẹn và Khiêm Tốn

Bình Dị, Thân Thương và Chân Quê

Đẹp Thanh Cao, Tinh Khiết

Tình Yêu Cao Đẹp và Trong Sáng

December 31, 2014

Tạ Ơn

Sự tồn tại và sự chết, sức mạnh và bạc nhược, đau khổ và hạnh phúc là những thực tế của cuộc sống đi qua cuộc đời tôi khởi điểm từ khi tôi được sinh ra. Biết bao lần tôi được sống những giây phút của sự trọn hảo, của niềm vui và của tình yêu, cùng xen lẫn lòng biết ơn chân thành. Tôi cảm nhận được mọi thứ xung quanh tôi đều là sự sống, là sức mạnh, là vẻ đẹp và là sự phong phú. Hạnh phúc đó! Yêu thương đó! Nhưng cũng không ít lần tôi không thoát khỏi những trải nghiệm đau thương, sợ hãi và bất lực ngang qua cuộc đời tôi dưới bóng dáng của đau khổ, của mâu thuẫn và của thất bại, trong đó có cả mùi vị của cái chết.
Tôi cảm nhận cuộc đời là vậy đó!
Mới rồi lại cũ. Đến rồi lại đi. Sinh rồi tử. Khỏe rồi yếu. Giàu rồi lại nghèo và nghèo lại trở nên giàu. Tất cả là một vòng tròn xoay quanh cuộc đời. Và lúc này đây, tôi nghĩ về cuộc đời, nghĩ về một năm vừa qua khi chỉ còn một vài giờ đồng hồ nữa thôi là tôi sẽ phải tiễn biệt năm cũ 2014 và chuẩn bị sẵn sàng để đón năm mới 2015 với biết bao hy vọng được ấp ủ, nhưng cũng không ít lo lắng cho một tương lai phía trước mà tôi không biết mình sẽ đi về đâu, điều gì đang chờ đợi tôi. Chợt đâu đó những kỷ niệm buồn vui ùa về. Hay nói một cách chính xác hơn, đây là thời gian tôi cảm nhận một cách rõ ràng lằn ranh giữa quá khứ và tương lai.
Năm mới luôn được chào đón bằng những sự bận rộn, những tiếng cười và những lời chúc tốt đẹp dành cho nhau. Nhưng tôi tự hỏi chính mình: ai, điều gì sẽ ở lại với tôi sau những bận rộn này? Một nỗi buồn để lại của buổi tiệc tàn cuối năm, những lời chào năm cũ một cách vội vã? Hay tôi phải lấy hết can đảm để tiễn biệt cái quá khứ mà tôi tin chắc rằng mình không thể níu kéo lại được. Nói đúng hơn, tôi phải dâng lên:
- Lời tạ ơn vì những ân phúc Thiên Chúa ban ngập tràn.
- Tạ ơn vì những thử thách Ngài dùng để tôi luyện con người yếu đuối của tôi.
- Tạ ơn vì lòng khoan dung tha thứ của Ngài khi những lúc tôi điêu ngoa, đắng cay với cuộc đời.
- Tạ ơn vì Ngài luôn cùng sẻ chia vui buồn khi những lúc tôi dường như đánh mất lòng cậy trông.
Tôi tò mò về một năm sắp tới.
Tôi phấn khởi lần giở từng sự kiện của cuộc đời tôi.
Một năm 2014 đi qua, tôi có gì? Tôi đã có thể làm gì cho chính bản thân tôi và tha nhân? Nhìn lại, tôi nhận ra mình chẳng làm được gì để tôi có thể tự hài lòng với chính mình. Cuộc đời tôi vẫn thiếu lửa dấn thân, thiếu lửa hy sinh, thiếu sự tha thứ, thiếu một trái tim biết yêu thương, … Điều này nhắc nhở tôi ngẫm để rồi nghĩ “Tôi có thể sẽ khá hơn trong năm mới 2015!
Nhìn về phía sau rồi cũng phải nhìn về phía trước với đôi mắt hy vọng và với trái tim bé nhỏ đầy niềm vui và phấn khởi. Một năm mới nhiều niềm vui và niềm hy vọng cho hành trình mà tôi sẽ tiếp tục bước đi.
Và tôi ao ước cho những ước mơ bé nhỏ của mình đến những niềm hạnh phúc lớn lao cho tha nhân. Tôi luôn nhớ lời mẹ tôi dạy “Ước mơ để con sống và cho con sức mạnh để vươn tới!
Và tôi cầu chúc tất cả mọi người một Năm Mới an bình, hạnh phúc, sức khỏe và dư tràn ân phúc!!!
Chúc Mừng Năm Mới 2015!!!


Lê Đỗ Quyên, aci

December 30, 2014

Chọn Lựa

Ngày nay, cuộc đời lắm đổi thay, đi kèm theo cũng lắm nhiễu nhương mà những người thế hệ cha anh phải bỏ cuộc bằng những cái lắc đầu đầy bất lực.
Trên các trang mạng xã hội lưu hành thông dụng như Facebook hay Twitter không ít các bạn trẻ thi nhau khoe ảnh lộ những bộ phận nhạy cảm trên thân thể càng nhiều càng được xem là sành điệu, thì các bạn nam cũng không để mình kém bạn kém bè bằng việc khoe những món tài sản trị giá bằng lương của một người lao động chân chính phải mất cả trăm năm mới kiếm được.
Nhưng nào ai biết được đâu là thật và đâu là giả! Dường sự lọc lừa trong cuộc sống hằng ngày làm người ta đánh mất lòng tin vào nhau. Chuyện chưa cưới mà chia cùng mâm cơm, ngủ chung một giường như vợ chồng chẳng còn là chuyện động trời nữa, nhưng khi đường đường chính chính cưới nhau rồi thì đối xử với nhau như chưa từng đưa nhau đi đăng ký kết hôn, thì  cũng chẳng còn mới lạ gì nữa.
Trớ trêu hơn nữa, lối sống con người cũng đang bị thay đổi đến nực cười. Lang thang trên những con phố, người ta dễ dàng bắt gặp những hình ảnh dở khóc dở cười như các chú chó, chú mèo, hay ngay cả những con heo cũng được diện những bộ cánh hàng hiệu, cùng mũ mão và trang sức đắt tiền như những con … người đúng nghĩa. Ngược lại, lắm con người lại chọn thời trang không còn gì để khoe thêm được nữa, hay không khác gì những chú thú cưng khi chưa được khoắc trên mình những chiếc áo chiếc quần của con … người.
Dường như tất cả đều thay đổi đến đảo điên. Ngày xưa các cụ bảo thì con cháu một dạ hai thưa. Ngày nay thì lại lắm ông cụ non thích làm cụ, nhưng cũng lắm các cụ thì chỉ có thể nghĩ được như các cụ non. Rồi xung quanh, ngày càng xuất hiện nhiều đàn bà phụ nữ cứ hùng hùng hổ hổ chẳng khác những gã đàn ông, trong khi lắm quý ông thì ông không ra ông mà bà cũng chẳng ra bà. Nhóm người còn lại chọn một lối sống được gọi là … đi tu thì bị cho là hăm hăm dở dở hay chán đời em bỏ đi tu.
Người ta hạnh phúc với những thứ đang có và cố gắng để có được?
Đâu là hạnh phúc đích thức mà con người đang tìm kiếm?
Sẽ còn lại gì?
Người người, nhà nhà thi nhau khoe. Họ khoe người yêu như cô nàng người Việt và chàng trai Tây thể hiện tình yêu nơi công viên gần sân bay Tân Sơn Nhất được báo chí ầm ĩ đăng tít nóng. Cũng có không ít người thà chịu khó một chút dưới cái nóng chan chát của Sài thành để cho thiên hạ được một phen hú vía với những con rồng con rắn được vẽ ngoằn ngèo trên thân thể. Lâu lâu lại xuất hiện những chuyện động trời, nào xe hơi bốn mươi tỉ, xe hơi giác vàng. Nào là những kệ tủ đầy những đôi dầy mà có thể chủ nhân chưa có dịp thử dùng dù chỉ một lần.
Để rồi phải đắng lòng khi cuộc sống vẫn còn nhiều cô bé Phạm Thị Nhung ở Hà Tĩnh té suối chết chỉ vì đói khi trên đường đi học về. Hay như thầy trò bản Sam Lang tỉnh Điện Biên phải chui vào túi nilong và nhờ người biết bơi kéo qua bên kia suối để có cái chữ mà hy vọng đổi đời. Và còn biết bao nhiêu chuyện ngang trái của cuộc đời mà bạn và tôi dường như cảm thấy mình bất lực.
Lại hỏi với chính mình: còn lại gì?
Chợt nhớ đến bài hài của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” để nhận ra và hiểu rằng dù bạn và tôi là ai thì chúng ta cũng đều có một trái tim bằng thịt như nhau, một trái tim biết yêu thương và biết sẻ chia.
Dù tôi có giàu có bao nhiêu mà không biết cho đi thì khi tôi nhắm mắt xuôi tay, tôi còn lại gì? Phải chăng là sự cô độc?
Hãy cho phép trái tim bé nhỏ của bạn và của tôi sống hạnh phúc trọn vẹn như những ca từ trong bài hát Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui mời gọi. Hãy làm gì đó cho đời. Đừng cho phép mình tuyệt vọng. Hãy nói “Tôi có thể!”
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui. Chọn những bông hoa và những nụ cười. Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy. Để mắt em cười tựa lá bay.
Và như thế tôi sống vui từng ngày. Và như thế tôi đến trong cuộc đời. Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi.
Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi. Đường đến anh em đường đến bạn bè. Tôi đợi em về bàn chân quen quá. Thảm lá me vàng lại bước qua.
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui. Cùng với anh em tìm đến mọi người. Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát. Để thấy tiếng cười rộn rã bay.
Mỗi ngày tôi chọn một lần thôi. Chọn tiếng ru con nhẹ bước vào đời. Tôi chọn nắng đây chọn cơn mưa tới. Để lúa reo mừng tựa vẫy tay.
Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên. Nhìn rõ quê hương ngồi nghĩ lại mình. Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống. Vì đất nước cần một trái tim.

Lê Đỗ Quyên, aci

 
Back to Top