Lắng Nghe và Đáp Trả

Khiêm Nhu

Tình Yêu Trọn Vẹn

Giản Dị nhưng Tinh Khiết

Hy Sinh

An Lạc, Trọn Vẹn và Khiêm Tốn

Bình Dị, Thân Thương và Chân Quê

Đẹp Thanh Cao, Tinh Khiết

Tình Yêu Cao Đẹp và Trong Sáng

August 15, 2015

Con Yêu Ba!

Ba kính yêu của con!
Hôm nay sinh nhật lần thứ 69 của Ba, con chẳng có quà gì để dành tặng Ba trong ngày vui này ngoài món quà cuộc sống mà chính con được trải nghiệm qua những năm tháng đời tu của con.
Ba còn nhớ đã dặn dò con trước khi con rời gia đình để bước chân vào giảng đường đại học? Ba bảo rằng con hoàn toàn tự do để chọn lựa tương lai cho đời con. Con đã chọn. 
Ba con nhớ ngày con về nhà xin phép được đi theo tiếng gọi của con tim mình và được sống với sự chọn lựa của con? Ba đáp lời bằng ánh mắt đầy thất vọng. Con hiểu rằng con đang đánh cược cuộc đời mình với lời mời gọi yêu thương mà có thể Ba cần thời gian để hiểu.
Nhưng con vẫn ra đi.
Ba yêu! Cũng đã mười hai năm rồi con gắn bó với đời tu. Ðó là mười hai năm con sống những lời Ba đã dạy. Ba dạy con hãy biết khóc với người khổ đau; vui với người hạnh phúc; là bờ vai chia sẻ quặng gánh của người anh em; cho nhiều hơn nhận lại; dám làm điều nhân nghĩa nhưng nói ít lại; dám tránh mình sang vệ đường để nhường chỗ cho những ai muốn chạy về đích trước; dám vui lên khi có lúc những cố gắng của con dường như bị lãng quên; dám lên tiếng tiếng trước những bất công để nhân nghĩa được trân trọng.Và hơn thế nữa, ba dạy con dám sống cho tình yêu để rồi chết trọn vẹn cho tình yêu.
Thế mà, khi con sống những điều Ba dạy bằng chính đời tu của con thì Ba lại chưa sẵn sàng để đón nhận, bởi vì Ba vẫn nghĩ rằng cánh cửa cuộc đời con cũng đóng lại cùng cánh cửa tu viện. Không Ba à! Ðời tu cũng cống hiến trọn tuổi xuân xanh với tất cả nhiệt huyết, sự hăng say và lòng hy sinh, mong mang lại cho đời cho người nhân nghĩa và tình yêu trao ban.
Ba biết không, con đang sống những năm tháng ý nghĩa nhất cuộc đời con. Con đang sống những điều có ý nghĩa của con tim. Con cố gắng từng ngày để mang lại cho đời hoa thơm quả ngọt, dù chẳng được trả công. Nhưng con luôn xác tín như Ba hằng xác tín bằng chính kinh nghiệm cuộc đời mình - không hơn thua với đời. Như Chúa Giê-su đã dạy: "Hãy yêu kẻ thù. Hãy làm ơn cho kẻ ghét mình. Hãy chúc phúc cho kẻ nguyền rủa mình. Hãy cầu nguyện cho kẻ vu khống mình. Vì nếu các con yêu kẻ yêu mình thì còn ân nghĩa gì nữa?" Lc 6, 28 - 30.
Ba ạ! Ðể lại gì cho đời sau một kiếp người? Tiền tài? Danh vọng? Ba dạy con lòng nhân và tình yêu. Và đó cũng là lý tưởng đời tu của con.
Con yêu Ba!
Lê Đỗ Quyên, aci

August 5, 2015

Anh Đi Tu

Anh vào Chủng Viện, em có muốn đi tu giống anh không?
Ngày nhận được thư mời anh sẽ được lãnh nhận chức Thánh, tôi chia vui với anh bằng một tấm thiệp mừng vì đang ở xa, nhưng không quên nhắc lại câu hỏi năm xưa của anh “Anh vào Chủng Viện, em có muốn đi tu giống anh không?” Giờ anh đã là một linh mục. Tôi cũng là một nữ tu Dòng Nữ Tỳ Thánh Tâm Chúa Giê-su.
Anh hơn tôi một tuổi, học trước tôi một năm. Anh người miền Nam, tôi người miền Trung. Anh hiền lành và là một con chiên ngoan đạo, tôi cứng đầu và cứng tin. Thế nhưng, chúng tôi có cùng một niềm đam mê – làm việc xã hội. Những cơ hội làm việc chung đưa tình bạn của chúng tôi đến gần nhau hơn, dù có nhiều khác biệt.
Một tuần trước khi rời đất Sài Thành để bắt đầu chương mới cho cuộc đời sau những năm gắn bó với giảng đường, anh và tôi dành cho nhau chút thời gian cuối cùng. Tôi cũng không ngạc nhiên khi biết anh sẽ đi tu, vì nhìn vẻ bên ngoài của anh đã giống thầy tu rồi. Nhưng tôi vẫn cảm thấy tiếc khi anh chọn chôn cuộc đời mình nơi cánh cửa nhà tu. Còn anh hỏi tôi về những dự định cho tương lai, những niềm vui trong cuộc sống mà tôi sẽ xây dựng và ngay cả tuýp người đàn ông tôi sẽ chọn để cùng chung tay vun đắp mái ấm cho riêng mình, … Tôi kể cho anh nghe về dự định năm tới sau khi tốt nghiệp, nào là sẽ làm việc nơi này, đi nơi kia, lấy chồng năm nào, sống ở đâu, … Vậy là anh cứ im lặng nghe, còn tôi mặc sức huyên thuyên về những mơ mộng của mình. Anh chợt quay lại hỏi tôi: “Anh vào Chủng Viện, em có muốn đi tu giống anh không?” Tôi tròn xoe đôi mắt nhìn anh, ú ớ: “Anh đang nói đùa với em à? Em vừa kể cho anh nghe những dự định của em mà?” Anh không nói thêm điều gì nữa và chúng tôi tiếp tục những câu chuyện khác.
Anh đã vào Chủng Viện. Tôi vẫn giữ liên lạc với anh qua những cánh thiệp mừng lễ nhưng không chia sẻ với anh bất cứ điều gì về tôi từ sau khi ra trường, vì tôi … mắc cỡ. Tôi sợ anh cười thật to khi biết tôi cũng … đi tu.
Ra trường, tôi tiếp tục đi làm nơi tôi đã làm bán thời gian trong khi còn là sinh viên. Ngày qua ngày đối diện với những bạn trẻ đang bị nàng tiên nâu chế ngự cuộc đời khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn về mục đích sống và ý nghĩa cuộc đời. Chính tôi cũng như một số bạn trẻ có lẽ đang chi xài tuổi trẻ của mình quá lãng phí và ích kỷ. Tôi hỏi chính mình: “Cuộc đời chỉ có vậy thôi sao?” Chính câu hỏi này như một sức mạnh vô hình thôi thúc tôi đi tìm kiếm điều mà mắt thường tôi không thể nhìn thấy.
Tôi tìm.
Và tôi đã gặp.
Tôi gặp Ngài qua giờ Chầu Thánh Thể mỗi ngày của các chị Nữ Tỳ Thánh Tâm Chúa Giê-su.
Tôi gặp Ngài qua Đặc Sủng Đền Tạ Thánh Tâm Chúa Giê-su mà các chị Nữ Tỳ Thánh Tâm Chúa Giê-su đang sống.
Tôi gặp Ngài qua cuộc sống chứng tá của tình yêu mà các chị Nữ Tỳ Thánh Tâm Chúa Giê-su dành cho các em nhỏ của các gia đình di dân.
Tôi gặp Ngài qua chính sự giản đơn và gần gũi trong cuộc sống hằng của các chị Nữ Tỳ Thánh Tâm Chúa Giê-su.
Tôi gặp Ngài …
Gặp được Ngài, tôi khao khát được biết về Ngài nhiều hơn vào ao ước được trở nên giống Ngài. Vậy là tôi âm thầm bỏ lại tất cả phía sau lưng để tiến về phía trước với niềm tin xen lẫn sợ hãi. Niềm tin vì chính cảm nghiệm bình an và hạnh phúc trong suốt thời gian kiếm tìm và tìm gặp. Sợ hãi vì tôi không biết điều gì sẽ chờ đợi tôi phía trước khi tôi xác định rõ ràng rằng gia đình sẽ TỪ tôi. Sợ hãi vì những chi phối xung quanh. Sợ hãi vì không chắc mình sẽ vượt qua được những thách đố mới. Nhưng tôi vẫn bước đi.
Tôi bước đi cho đến khi vào nhà Tập II thì mới chính thức tin cho anh hay rằng tôi đi tu. Tôi bảo với anh rằng ‘ai cũng nói đi tu là sướng nhưng với em, đi tu khó quá, nhưng sao em vẫn thích đi tu’. Đây cũng là thời gian những cản trở giữa gia đình và tôi cũng tạm được hóa giải. Anh vui và hạnh phúc với tôi.
Vậy là cũng gần mười ba năm rồi chưa một lần gặp lại nhau, cũng chẳng mấy khi buồn hỏi thăm nhau với lý do ‘bận rộn’. Hôm nay ngồi viết xuống câu chuyện đời tu của mình, tôi nhớ đến anh thật nhiều, người luôn trả lời những câu hỏi của tôi bằng nụ cười.
Thiên Chúa luôn có những bất ngờ cho cuộc đời mỗi người. Điều quan trọng là chúng ta đón nhận những bất ngờ này thế nào và quãng đại với Ngài bao nhiêu.

Còn bạn?
Lê Đỗ Quyên, aci

 
Back to Top