July 25, 2013

Hành Trình

Nhìn lại hành trình ơn gọi tôi cảm thấy mình chưa đi đến đâu cả, nhưng vẫn trung thành và tiếp tục dấn thân. Với những bước thăng trầm trong đời sống thiêng liêng và xuôi ngược của đời sống cộng đoàn, tôi dần hiểu hơn ý nghĩa hai chữ "ơn gọi".
Tôi không biết chính xác niềm ước mơ được trở thành Môn Đệ Chúa bắt đầu từ lúc nào. Chỉ biết rằng từ lúc còn bé, các nữ tu Mến Thánh Giá Quy Nhơn đã khuyến khích tôi đi tu bởi vì tôi hát hay và giữ nhịp bài hát tốt. Tôi được chọn vào ca đoàn lúc bảy tuổi và có cơ hội chia sẻ tiếng hát của mình trong những dịp lễ lớn. Nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc đi tu vì tính cách cứng đầu và hơi ngông ngông của tôi.
Cuộc sống vẫn êm trôi. Như bao đứa bạn đồng trang lứa, trái tim tôi lần đầu tiên biết thương biết nhớ một người. Đang ngây ngô mộng mị về một chàng hoàng tử tuyệt vời, mẹ tôi bất chợt hỏi: "Duyên (con chú) nó đi tu, con có muốn đi tu cho 'dzui' và cũng để có chị có em không?" Tôi thầm nghĩ rằng đi tu có dzui thiệt không? Chỉ có một điều rõ ràng trước mắt là vào dòng thì tôi sẽ có được cơ hội đi học. Nếu ở nhà, tôi có thể phải nghỉ học để nhường cho các em. Vì là chị hai nên tôi không có lý do gì để than phiền. Và cũng từ khi ý nghĩ đi tu len lỏi vào trí óc, tôi bắt đầu tâp làm quen với các sách thiêng liêng. Vì nghĩ đến cái dzui của đời tu, tôi tìm hiểu một Dòng tu nhưng phải dừng lại vì cảm thấy không tìm thấy điều tôi đang kiếm tìm.
Thiên Chúa có cách riêng của Ngài. Sau một thời gian ở với gia đình, tôi lại một lần nữa đắn đo chọn lựa giữa việc đi học hay tiếp tục tìm hiểu đời sống ơn gọi tu sĩ của mình. Tôi đã quyết định. Gia nhập vào một Dòng khác mở ra một bước ngoặc mới cho đời tôi. Dòng Nữ Tỳ Thánh Tâm Chúa Giêsu đón nhận và đồng hành với tôi trên hành trình tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa. Nơi này tôi tìm được hạnh phúc đời mình. Tôi được đào tạo và được hướng dẫn để phát triển mình trở thành người Nữ Tỳ thánh thiện. 
Nhưng dường như thách đố vẫn chưa dừng lại. Lời mời gọi lớn lên và trưởng thành hơn trong đời tân hiến thúc đẩy tôi chọn ở lại thêm một năm nữa. Tôi cảm thấy chưa thật sự sẵn sàng để bước thêm một bước tiếp trong chương trình huấn luyện. Buồn thật buồn vì sao đường tu có quá nhiều trắc trở, tôi trách mình đủ điều. Tôi trách Chúa vì Ngài quá im lặng và bỏ rơi tôi. Thời gian trôi đi, đôi mắt tâm hồn tôi cũng được mở ra. Tôi thật sự nhận thấy mình lớn lên và trưởng thành nhiều qua từng biến đổi cuả cuộc sống.
Giờ đây nhìn lại hành trình được Thiên Chúa yêu thương chọn lấy và giữ gìn. Tôi chỉ muốn thốt lên: "Muôn ngàn đời, Chúa vẫn trọn tình thương!" Tôi hiểu rằng khi chọn sống đời tận hiến là dâng cho Chúa cả cuộc đời. Vì vậy, tôi chỉ biết xin được ơn trung thành và an bình trong tâm hồn để đời sống tôi ngày càng giống Chúa hơn, Ngài là đấng tôi theo đuổi và tôn thờ.
Cảm tạ Chúa vì những thăng trầm. Nhờ ơn Ngài tôi luôn nhận ra Ngài luôn hiện diện lặng thầm trên hành trình cuộc đời tôi. Tôi xin Chúa tiếp tục ban ơn bình an để tôi luôn vững bước đi.



0 comments:

Post a Comment

 
Back to Top